Thơ Vi Thùy Linh ...

Goto page Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

 
Author: ThiKiem 
Posted: 05/10 03:23 AM 
 
Từ phía ngày nắng tắt

Nơi em ở là phía ngày nắng tắt
Nỗi buồn nhiều như gió
Em ước được thả lên trời như bóng bay…
…Gió vẫn thổi, buồn phiền không mất nổi
Chỉ còn phía anh thôi
Em không nhớ đã gặp anh bao lần, bất kể khi nắng còn hay đã tắt
Để rồi đêm nay
Em cay đắng khi anh đẩy em bằng ánh mắt!
Ánh mắt anh - không - bay - được
Lòng em vỡ
Vỡ vào đêm chỉ thiếu một tháng trăng em tròn 19 tuổi
Em không nhớ đã thả bao nhiêu nỗi buồn buộc bằng tóc rụng
Tóc mỗi năm một mỏng
Em tức tưởi trở về khoảng trời bóng đỏ
Bóng chèn nhau
vỡ
Lòng em
vỡ
Em lầm lũi lại đến trước nhà anh nhặt xác nỗi buồn, đốt lên thành lửa
Rồi đi
Sau lưng em ngày nắng tắt.


Vi Thùy Linh


 
Author: ThiKiem 
Posted: 05/10 03:24 AM 
 
Thiếu phụ và con đường

Tự nhủ không thể yêu ai nữa
Người đàn bà sống một mình, vừa muốn quên, vừa mong ngóng
Chị cố tránh con đường xưa…
Lại đêm…
Lại đêm…
Lại một giao thừa mùa xuân hực nhựa
Để mặc những người đàn ông đến và đi, ngoài cánh cửa
Mười bảy đêm giao thừa đi qua…
Rồi lịch cũng không muốn xé
Tờ lịch lẻ loi đến đầu giường, như lá bùa sã cánh
Chị nhặt lên,
dán lại
đêm...
Lại một giao thừa nữa đi qua, bằng tốc độ bằng số năm sống của mình, bằng số tuổi khi chị gặp anh
Người đàn bà hổn hển lao về con đường bấy lâu chị tránh
Tiếng gọi cứ sôi lên không dứt
"Anh cần em, hãy trả lời anh!" - Không phải anh! Mà là người đã đứng 18 giao thừa bên cánh cửa
Vẫn đứng đúng chỗ hẹn trên con đường cũ
Thiếu phụ đưa bàn tay phải ra trước mặt
Nhìn vào đường tình duyên đầy nhánh ngang chồng chéo và đứt đoạn:
"Anh có đi hết con đường này không?".


Vi Thùy Linh


 
Author: DarkTemplar 
Posted: 08/01 06:41 AM 
 
Chắc mọi người đều đã có dịp nghe và đọc thơ Vi Thuỳ Linh, một số bài đã được Trần Ngọc Đại phổ nhạc, Trần Thu Hà biểu diễn trong Album Nhật Thực.
Tui có đọc được một bài viết khá hay nhận xét về thơ của Vi Thùy Linh, xin post ra đây để mọi người cùng suy nghĩ. Tất nhiên, đối với một hiện thơ như Vi Thùy Linh, nếu có sự trái ngược trong nhận định của từng người âu cũng là điều dễ hiểu:

Quote:
Nguyễn Thanh Sơn


" Này gương kia, ta muốn biết trí tuệ của ta,
Thưa cô, cô thông minh hơn nhiều, so với tuổi"(i)


Biết viết gì về một tập thơ khi nó đã được xuất bản... Viết rằng nó khá dài, và có vẻ vô cùng thông minh…(2)

Borges, trong một buổi nói chuyện với các nhà thơ trẻ, có trích dẫn một câu của Oscar Wilde, một câu mà ông nói có tính chất tiên tri- "nếu không có thơ vần, tất cả chúng ta đều là thiên tài". Làm rõ thêm một chút ý của ông già nhà văn mù loà xứ Argentina, người nhiệt thành khuyên các nhà thơ trẻ "trước khi muốn phá luật thì phải học luật đã": thơ có vần là phép thử của tài năng. Không có gì dễ bộc lộ sự bất tài bằng một bài thơ đúng niêm luật mà chán ngắt.

Bây giờ, hãy thử nhìn nhận ý kiến của Oscar Wilde ở một khía cạnh khác, khía cạnh mà, khác với bản tính thẳng thắn của người châu Mỹ Latinh, Borges đã ý nhị im lặng trong buổi nói chuyện đó: thơ không vần là cái cách dễ nhất che dấu sự bất tài của mình Một bài thơ không vần, dù có chán ngắt, cũng không làm chúng ta bực bội như một bài thơ có vần. Những người núp bóng thể thơ tự do thừa biết ưu thế của họ: con người dễ chấp nhận một bài thơ dài và lủng củng như một đoạn văn xuôi ý nghĩa mù mờ. Và vì thế, chúng ta có thể thờ ơ bỏ qua nó chứ không nhọc công bực bội. Thơ không vần, trong cái cấu trúc tự do mà nó tự đặt ra cho mình, còn là một bộ quần áo của hoàng đế: ai cũng sợ bản chất ngu độn của mình đã bỏ mất cơ may nhìn thấy con kỳ lân(3), do vậy, trước một bài thơ không vần, im lặng không phải là đỉnh cao của âm thanh, mà là đỉnh cao của sự thông minh.

Linh- tập thơ của Vi Thuỳ Linh, một tác giả mới hai mươi tuổi, đã tự lựa chọn cho mình con đường dễ dàng nhất, và cũng khó khăn nhất của một nhà thơ trẻ: bốn mươi bài thơ tự do, rất mới, rất "cách tân"- theo như nhận xét của đông đảo công chúng yêu thơ và các nhà thơ, các nhà phê bình. Vậy viết gì về một tập thơ "câu nào cũng hàm ngôn"(4) một tập thơ thông minh như vậy...!

Thông minh? Liệu thông minh có là cái đích của một tập thơ? Tại sao tôi cứ mãi băn khoăn, cái gì là cái khác nhau lớn nhất giữa nhà hiền triết và một kẻ tự cho mình thông minh? Câu trả lời có lẽ là: nhà hiền triết bao giờ cũng tin những gì mình đang nói ai cũng biết, bởi vậy, không chỉ có ngôn ngữ của ông ta giản dị dễ hiểu, mà giọng điệu của ông ta bao giờ cũng có một chút hài hước nhẹ nhàng. Kẻ tự cho mình thông minh tin rằng, những điều mình đang nói chỉ duy nhất có một mình biết, vì vậy ngôn ngữ của hắn vừa to tát vừa rối rắm, giọng điệu của hắn vừa cao ngạo vừa trống rỗng.

Tập thơ của Linh, mới chỉ đọc mười bài thơ đầu, đã thấy dày đặc những ngôn từ to tát, những huyễn hoặc, kính động, cực đại, khuếch tán, phi thường, hợp nhất, trầm cảm, khủng hoảng, bạo động, tối khẩn, huỷ diệt... Nếu ví nhà thơ như một người thợ gốm, và bài thơ như chiếc bình, Linh- cũng giống như nhiều nhà thơ trẻ tuổi khác, những người luôn muốn mô tả tình cảm trong cái cực đại của nó, và không thể chờ đợi để tìm ra những từ ngữ thích đáng- đã chẳng mấy bận tâm đến việc giữ cho lửa đều, mà chỉ chăm chăm đốt lửa trong lò thật bốc. Và vì thế, không nên ngạc nhiên khi mở những chiếc bao thơ, thay vì chiếc bình với chất men mịn màng, ta lại thấy những mảnh vụn méo mó của những câu thơ quá lửa. Không phải một rừng biểu tượng, trên các bài thơ của Linh là một rừng khẩu hiệu.

Thơ của Linh đầy chất cách tân- bà đỡ của nhà trẻ, những nhà thơ quá lứa đang sốt ruột chờ phiên đổi gác nói thế. Ðối với tôi, "hàng triệu người điên lên theo mãnh lực phần mềm Microsoft. Những tâm hồn đang được mã hoá với nhịp điệu sống lập trình. Ngày đêm, những nơron thần kinh căng cứng cập nhật dữ liệu. Con người không ngây thơ, không nhiều mơ ước và mất dần lãng mạn. Màu dollar sắp nhuộm cả da trời"(5) không thể gọi là cách tân. Dù rằng ngôn ngữ có vẻ hiện đại, chất đầy những phần mềm, cập nhật, mã hoá, nhưng không vì thế mà rõ ràng hơn, và nhất là, hay hơn. Có thể cực đoan, nhưng tôi từ chối gọi những dòng trên là thơ.

Có người an ủi tôi rằng, đôi khi, do những may mắn tình cờ, những chiếc bình quí nhất thường được những người thợ gốm làm ra trong những mẻ lò không có gì chung với ý niệm người ta thường có về sự tính toán. "Thơ phải cực đoan"- họ nói vậy. Làm thơ phải trông chờ vào sự may rủi, (poetry is given to the poet(ii)- thơ ca được trao cho thi sĩ), và không thể không công nhận, trong sự may rủi, đôi lúc Linh cũng có những câu thơ hay, nhất là khi viết về mình, hay về những suy tư táo bạo của một cô bé đang tưởng tượng mình đang trở thành thiếu phụ:


"Cái lưỡi mềm của anh nơi gan bàn chân em
Làm thế giới hoá lỏng
Em như bông lúa chín"(6)

hoặc


"Anh hiện diện bên em sau giấc mơ vừa nhấc cánh
Cùng mùi thịt da..."(7)

hay cuồng nhiệt hơn


"Em vén áo lên để cho anh tràn tinh khôi và mãnh liệt"(8)


đáng tiếc, ngay sau đó, mẫn cảm phụ nữ tinh tế của cô lại nhường chỗ cho đầu óc thông minh của những luận đề vô nghĩa:


"Hiện thực không thoả thuận với sắp đặt chủ quan
Tôi biến mình thành cái motor, một robot, bằng cơ chế điều khiển
Vẫn phải làm việc và rời xa mình
(Chúng ta ngày càng rời xa mình)
Bèn duy trì hứng khởi bằng lãng mạn, tưởng tượng bất ngờ
Cả loài người ngộ nhận tham vọng vật chất"(9)


Mâu thuẫn lớn nhất của Linh và đồng thời cũng là hạn chế lớn nhất của cô, nằm ở cái cách cô tập làm người lớn. Linh "già hơn nhiều , so với tuổi", nhưng đáng lẽ tin tưởng vào sự già dặn trẻ trung của thơ mình, cô lại không vững tin để đến độ luôn luôn phải khoác cho mình chiếc mặt nạ của một thiếu phụ cô độc, một con người đã biết tất cả, và do vậy, mọi lời nói phải hàm ngôn." Câu nào cũng hàm ngôn"(10)...!

Hàm ngôn, ai đó sẽ tranh luận, là đặc điểm không thể thiếu được của thơ ca. Không thể tưởng tượng thơ ca nếu thiếu những ý tại ngôn ngoại, những liên tưởng bí ẩn, những mối dây mơ hồ dễ cảm nhận mà lại khó diễn giải. Nhưng mặc cảm chưa trở thành người lớn khiến hàm ngôn của Linh chỉ bao gồm những câu nói cố làm cho tối nghĩa, những từ- gạch- nối bất tận và vô lý như những từ in đậm trong tạp chí Thế giới Phụ nữ, tỷ như: vũ- trụ- sơ- sinh, có- phải- tôi- đấy- không, để- biết- mình- đang- sống, triệt- tiêu- nỗi- khổ...vv. Nếu xếp những câu thơ đó bên cạnh những câu thơ tuổi xanh như:


"Tôi như ổi chín
Với đôi mắt ccủa Mecghi đăm đắm nhìn cha Ran"(11)

(lại cha Ran!), chúng ta sẽ có một món nộm- thơ nhạt nhẽo.

Vậy, biết viết gì về một tập thơ của một nhà thơ khi nó đã được xuất bản. Viết rằng cô còn rất trẻ, và có vẻ vô cùng thông minh...

Tôi cũng rất mong được nhẹ(12), mong rằng mình không phải phi ngựa xéo lên mạ non(13) nhưng chính vì nghĩ về Linh như một nhà thơ- không có những tính từ (trẻ, phụ nữ) đi kèm- tính từ, như chúng ta đều biết, luôn giả dối, nó chỉ là cái cách người ta che đậy cho việc không tìm ra một danh từ đắc địa và đúng nghĩa- nên tôi nghĩ, tác giả nên mau chóng vượt qua giai đoạn đại ngôn của tập thơ này, lắng lòng mình lại hơn, chăm chút cho từ ngữ hơn để có thể có được những vần thơ chân thành và có giá trị.



--------------------------------------------------------------------------------


i Linh- thơ Vi Thuỳ Linh- NXB Thanh niên 2000. Thằn lằn trắng-tr 16

2 "Biết kể gì về một người con gái khi nàng đã chết. Kể rằng nàng đẹp. Và vô cùng thông minh. Nàng yêu Moza, yêu Bach, yêu nhóm Beatles..." ( Câu chuyện tình yêu- Erich Segal)

3 Có một chuyện ngụ ngôn mà Borges rất thích và được ông nhắc tới nhiều lần trong các tiểu luận của mình, đó là câu chuyện của Hàn Dũ ông tìm được trong cuốn Anthologie raisonnée de la litérature chinoise của Margaulies: câu chuyện về con kỳ lân. Ai cũng biết con kỳ lân là con vật thiêng mang điềm lành, nhưng không ai trong chúng ta biết mặt mũi nó thế nào, vì thế, hoàn toàn có khả năng một lúc nào đó chúng ta đã thấy nó lướt qua trước mặt mà hoàn toàn không biết nó là con kỳ lân.

4 Chân dung- tr 6. Linh- đã dẫn

5 Thế giới hiện hữu- Linh- tr. 27- đã dẫn

ii Dẫn theo Nguyễn Quốc Trụ

6 Sinh ngày 4 tháng 4- Linh- tr.14- đã dẫn

7 Một ngày chưa có trong sự thật- Linh- tr.78- đã dẫn

8 Và chúng ta bắt đầu một cuộc sống khác- Linh- trang 77- đã dẫn

9 Một ngày chưa có trong sự thật- Linh- tr79- đã dẫn

10 Chân dung- tr 6. Linh- đã dẫn

11 Mùa đông cuối cùng- tr.44- Linh- đã dẫn

12 Chữ dùng của nhà thơ Thường Quán

13 Chữ của Lỗ Tấn


 
Author: DarkTemplar 
Posted: 08/01 06:44 AM 
 
Quote:
Trở lại "hiện tượng Vi Thùy Linh", một cây bút in thơ từ năm 16 tuổi, và 4 năm sau đã cho xuất bản 2 tập thơ (trên 200 trang với 96 bài thơ chọn lọc), hầu hết là thơ tình yêu, hay có thể nói là thơ khát tình, khát yêu, thậm chí là khát dục cũng đều đúng cả. Cái tôi bản thể trong thơ Vi Thùy Linh dường như được "bóc trần" đến tận lõi khát vọng yêu của con người. Tất nhiên con người có nhiều khát vọng (cao sang hay thấp hèn), nhưng trong thơ, Vi Thùy Linh chỉ mạnh mẽ một khát vọng được yêu, được sống trong tình yêu đích thực của con người. Ở đây không đơn giản là tình yêu xác thịt như một ít người lầm tưởng, mà là một tình yêu "toả nhiệt vào thơ bất kể mùa nóng, lạnh", "yêu đến tan cả em" nên luôn thấy "ngày dài hơn mùa" rồi bật khóc đến nỗi phải "cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh". Thơ Vi Thùy Linh không chỉ có thông minh (không thông minh thì không thể làm thơ) mà còn có cả khổ đau của thân phận người, đặc biệt là phận người phụ nữ trong tình yêu : "Cứ để chăn trễ nải/ Biết đâu/ Một tối trở về/ Chồng nằm trong đó". Vi Thùy Linh có rất nhiều những câu thơ buồn, thật buồn mà viết ra như không: "Ðêm mở mắt bên em là mùa đông", "Sau giấc mơ em còn nguyên", "chúng mình buồn như cặp bánh phu-thê/ Chiều quắt lại như mặt người ốm dậy "... Lại có nhiều câu thơ sáng trưng lộng lẫy: "Chưa bao giờ như chiều nay/ Ðàn kiến tha mặt trời qua mùa hè run rẩy", "Mặt trời vỡ hàng triệu mảnh bọc thân thể tôi rát bỏng... Cát bay lên như những linh hồn". Tình dục chỉ là một phần của thơ Vi Thùy Linh, nó là những ám ảnh trong khát vọng tình yêu, đôi khi tưởng như trần tục, nhưng trong hệ thống ngôn từ và thi ảnh nó đã nhuốm màu triết học, và nhờ thế nó mở ra một hệ thống thẩm mĩ mới, khác với quan niệm đạo đức mà không ít người nhầm tưởng. "Khoả thân trong chăn/Thèm chồng..." không phải là nhục thể, bởi sau đó là câu: "Chỉ cần anh gối lên đùi", và dù "Mình ôm lấy anh ôm mình" thì cũng chỉ là vì một khao khát yên bình: "Biết sự bình yên của mặt đất". Thật lạ lùng, khi đọc những câu thơ như thế mà Chu Thị Thơm lại tưởng tượng ra những điều thật kinh dị: "Cứ nhất thiết, thèm chồng là cứ phải để tư duy phiêu lưu với hình thể nồng nỗng, trần truồng hồng hộc đợi chờ trong sự bất thường như thế chăng?" (Khi nhục cảm đã vượt qua con chữ - GD&TÐ số 27 ngày 3-3-2001). Vẫn biết người đọc là người sáng tạo thứ hai (sau tác giả), nhưng lối đọc thơ "nồng nỗng", "hồng hộc" bệnh hoạn như thế có khác nào truyền bệnh của mình vào thơ của người khác, và tác hại hơn, đấy lại là ý kiến của một "nhà giáo phê bình" với sức tưởng tượng quái đản làm lây lan tới những người đọc nhẹ dạ cả tin khác. Phải khẳng định rằng, đề tài tình dục chưa bao giờ xa lạ với văn chương. "Một lần nữa bằng môi- Tôi chạy dọc theo đùi". Ðấy không phải là câu thơ của Vi Thùy Linh, mà là một trong cả ngàn câu thơ tình dục rút ra từ tập thơ tuyệt tác 99 đêm của nàng Kômati của thi sĩ Rubôkô Sô (980-1020) Nhật Bản. Trong tập Văn chương cảm và luận tôi đã hơn một lần bàn về thơ tình dục, thơ hiện đại, và khẳng định rằng: "Muốn cảm nhận được thơ tình dục, thơ hiện đại, cần phải có một Mỹ Học đổi mới". Còn việc Hoàng Xuân Tuyền trích lẻ một số câu thơ của Vi Thùy Linh rồi gán cho nó là thơ "Anh-Em-Chăn-Gối-Giường-Sừng" thì đấy là một lối đọc thơ bất nhẫn (xem Người Hà Nội số 7 ngày 17-2-2001). Ngay câu thơ đầy ám tượng về Con ngựa một sừng trong huyền thoại Hy Lạp của Vi Thùy Linh: "Con ngựa có chiếc sừng vĩ đại vẫn vọt lên con ngựa kia cầu vồng sao trắng" mà Hoàng Xuân Tuyền ngạc nhiên đến không tài nào hiểu nổi, phán rằng: "...đố biết chiếc sừng vĩ đại trổ ra từ đâu?". Xin thưa, nó trổ ra từ văn hoá nhân loại đấy!

Phê bình có khi là khám bệnh và kê đơn cho văn chương, nhưng ngược lại những "thầy thuốc phê bình" ốm yếu bệnh hoạn đôi khi lại tự biến mình thành kẻ truyền bệnh. Vẫn biết con người thường có những ngộ nhận, nhưng người phê bình ngộ nhận thường đưa ra những phán xét liều lĩnh đến nực cười. Tỷ dụ như với thơ Vi Thùy Linh, Hoàng Xuân Tuyền phán: "Chúng tôi không coi những ghi chép lộn xộn đó là thơ", còn Nguyễn Thanh Sơn thì bảo, đó chỉ là "một món-nộm-thơ nhạt nhẽo". Tất nhiên, thích hay không thích là quyền của mỗi người, nhưng đâu phải cứ phán bừa như thế thì thơ Vi Thùy Linh sẽ bị hạ thấp xuống đáy vực hay trở thành văn xuôi, mà ngược lại, nhà thơ trẻ này vẫn khát, vẫn linh, vẫn song mã nước đại "Tới vùng sa mạc ánh nhũ mặt trời xanh/ Cùng cả tham sân si đầu thai kiếp khác".


Nguyễn Trọng Tạo


 
Author: ThiKiem 
Posted: 08/02 04:02 AM 
 
Thơ Vi Thùy Linh nói chung để mọi người tự cảm nhận.
Thơ nói chung là sự cảm nhận của tác giả, một chút cảm xúc vê một vấn đề hay một hình ảnh nào đó ...

Đọc thơ của người khác nói chung TK luôn cố tìm những ý tưởng mà tác giả muốn nói với bạn đọc. Nếu ko thích thì ko đọc lại thôi.

Kiểu khen quá hay mắng té tát cũng đều ko hay cả. Tuy không thich thơ Vi lắm, nhưng TK thấy thơ Vi có nhiêu ý lạ, TK giới thiệu để huynh muội cùng đọc. Hy vọng mỗi người đều có thể thấy được một chút gì đó thú vị.


Tâm sự của thi sĩ Vi Thùy Linh 
Author: DarkTemplar 
Posted: 08/19 05:59 AM 
 
Tâm Sự Một Thi Sĩ

Dường như chưa năm nào tôi mong Tết như năm nay, với một tâm trạng đa chiều đến thế. Cứ mỗi khi nhớ lại từng chặng đường, mỗi quãng đời đã qua, tôi lại muốn khóc. Vẫn thế, người ta khóc khi quá vui hoặc quá buồn. Mà tôi thì lại hay buồn. Suốt cả năm qua, tôi không có một ngày yên ổn, thanh thản.

Người ta bảo đời người là do số. Buồn, là số của tôi? Gần 2 năm chuẩn bị bản thảo cho tập thơ Linh, một cách đầy nhiệt huyết và kỹ lưỡng, tôi mất thêm nửa năm cho việc chỉnh sửa, thay đổi các bài trong tập, cuối cùng bản thảo được duyệt in vẫn phải bỏ đi hơn 10 bài, vì biên tập viên bảo chúng "quá bạo liệt".

Lúc ấy tôi chỉ linh cảm được, rằng tập thơ sẽ gây dư luận. Những cây bút tôi kính phục trong văn đàn, làng báo, hầu hết ủng hộ và mừng cho tôi, thêm cả nhiều nghệ sĩ khác: họa sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, diễn viên. Đến tháng 2/2001, cuộc tranh luận về thơ tôi (qua tập Linh) "phát nổ".

Lời bạt tập thơ đầu tiên của Vi Thùy Linh, Khát (NXB Thanh Niên) 3 năm trước, nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo viết: "Chữ bầu lên nhà thơ, hoặc hủy diệt nhà thơ. Còn Vi Thùy Linh, nữ thi sĩ trên con ngựa chữ nghĩa dậy thì, đã đơn độc phi thẳng vào rừng rậm thi ca, và khát. Cơn khát trào dâng lửa cháy rừng mà chính trái tim của nàng đã khơi lên từ ngày 16 tuổi."

Bây giờ tôi không còn là rừng lửa nữa. Hình như tôi chỉ còn ngọn lửa cuối cùng được giấu trong lồng ngực. Tôi rất mệt mỏi và nhiều lúc nản lòng, tôi muốn buông bút. Tôi không còn "nhựa" hừng hực như 6 năm về trước, như khi làm Khát và Linh. Mệt quá rồi. Tâm hồn, trái tim, lòng tin của tôi bị tổn thương. Mình có lỗi gì? Sống và viết quá thật, viết như mình muốn là có tội ư? Không tổn thương sao, khi hơn 6 năm lao động cật lực, tôi đã bị đem ra làm đề tài cho bao cuộc tranh cãi, đàm tiếu, luôn là mục tiêu để mang ra chỉ trích phê phán? Tôi có gì: chỉ hai tập thơ đầy hoạn nạn.

Tôi đã nhiều lần đi TP HCM và vài vùng khác, nhưng không yêu nơi nào bằng Hà Nội, nơi tôi sinh ra, lớn lên và viết. Nơi ấy, tôi đã yêu và đã sống với tình yêu, dù ngày này, ở chính nơi ấy, tôi chịu nhiều "mũi dao" hơn hết thảy. Nơi ấy, có những người thân của tôi. Tôi thương bố và chú út, một đạo diễn, một họa sĩ luôn phải chịu bực mình vì tiếng "ồ, à" khi người ta biết họ là bố, là chú Vi Thùy Linh.

Bố tôi không muốn tôi theo nghiệp văn chương, ông muốn tôi làm giáo viên, bình thường và yên ổn. Ông luôn sống trong tâm trạng bất an vì lo lắng cho tôi, người phải hứng chịu những thị phi điều tiếng ác nghiệt, những tai nạn quá sức so với tuổi của mình.

Những tai nạn đó, mà theo một số người gấp đôi, thậm chí gấp ba tuổi tôi, nói với tôi rằng họ còn sợ, còn ái ngại nếu gặp phải. Và tôi đã gánh, đã chịu suốt hơn 365 ngày qua.

Sau tập Linh, tôi yếu hẳn đi. Tôi sống trong tình trạng thiếu máu và huyết áp thấp. Hay lo nghĩ, mệt mỏi, mỗi bữa chỉ ăn được 1 bát cơm, phải uống nhiều nước. Trọng lượng 42 kg cho chiều cao 1,6m có lẽ là cố định. Tóc có ít sợi bạc, bị rụng nhiều và khô gẫy. Ở bên ngoài, tôi làm việc cật lực, ở nhà, tôi cố vui vẻ để bố mẹ yên lòng. Tôi giấu bố tôi tất cả những bài báo thóa mạ, vì biết rằng ông sẽ nổi giận (bố tôi rất nhạy cảm, nóng tính và thương tôi lắm). Tôi thèm ngủ. Ngủ yên bình và thật sâu. Ngủ sâu và không bao giờ trở dậy nữa. (Có lúc tôi muốn thế). Trở lại đại học làm giảng viên cho cuộc đời yên ổn? Hay vẫn làm thơ, nhưng gò mình lại, sống có "vỏ ốc" và viết giống kẻ khác? Không, tôi không thể như thế. Tôi tự điểm lại mình: là tác giả trẻ nhất của tuyển tập Thơ VN 1976 - 2000 (NXB Hội Nhà Văn), nhà thơ trẻ gây dư luận nhất hiện nay....

Trong nhiều nhận xét, người ta luôn nói "Vi Thùy Linh chỉ mới 20 tuổi" như một lời châm chước, xoa đầu. Tại sao chỉ mới? 20 tuổi đã là 1/3 thậm chí một nửa cuộc đời. Tôi không cần sự châm chước về tuổi, tôi muốn nhìn thẳng vào tác phẩm. Tôi hổ thẹn ở tuồi 22, tác phẩm của mình quá mỏng. Tôi yêu thi ca, khát vọng dâng hiến cho sáng tạo và trong sáng tạo tôi chăm chỉ lao động, sống trung thực, viết trung thực. Trong một bài tiểu luận tôi viết: "Nội lực sáng tạo là con đường đi tới. Dù trầy xước, rớm máu, phải đi bằng được đến đích của mình." Tôi đã đi và chưa đến, tôi không thể bỏ cuộc, không thể thoái thác. Sứ mệnh ấy của tôi, do tôi.

Tôi khao khát được đi trên những con đường xanh đêm Huế dịu dàng, yên tĩnh. Cuộc sống bình thường đối với tôi là quá khó, bây giờ càng quá khó và lại là "không bình thường". Tất cả những gì tôi có được đều phải mất nhiều sức và mệt mỏi, vì khó khăn ngáng đường. Nhưng tôi yêu cuộc sống này. Quanh ngôi nhà tôi ở, xung quanh đã xây cao, họ chặt cả cây muỗm sau nhà (đã vào thơ của tôi) và nhà tôi bị tối hẳn. Tôi chỉ nhìn thấy đường qua ô cửa sổ, chỉ nhìn thấy rộng và xa khi leo lên tầng 4 nhà mình. Ông nội đặt tên cho tôi, nghĩa là "cánh tay thiêng", tôi cần phải làm việc, sáng tạo, xứng đáng với kỳ vọng của người. Dù công việc, sự nghiệp, tình yêu của tôi vẫn xa xôi và hình như hư vô, lại có lúc như giấc mơ bị đứt quãng lúc 4 giờ sáng vì tiếng băm chặt của nhà bán cháo lòng cuối dãy suốt ngày cãi nhau.

Tôi thương tôi thực sự, lúc này, vì đã khóc và buồn quá nhiều, vì đã vắt kiệt mình để sống và viết như mình muốn. Tôi đón nhận mọi thanh âm cuộc đời, như cách để biết ơn mặt đất sinh ra tôi, chờ đợi tôi làm được điều kỳ vọng lớn lao trước khi đón tôi về lòng đất mẹ.

Vi Thùy Linh

(Theo tạp chí Thể thao-Văn hóa, trích VN-Express số đề ngày 10/2/2002)


Vi Thuỳ Linh sau thời gian im hơi lặng tiếng 
Author: DarkTemplar 
Posted: 09/17 06:09 AM 
 
Vi Thuỳ Linh sau thời gian im hơi lặng tiếng

"Tôi ngộ ra rằng, thời gian qua, tôi bị tuyệt vọng, bị mất lòng tin quá lớn. Tôi không còn là cô Linh ngày nào và bắt đầu muốn soi gương, tự chăm sóc lại mình", nhà thơ trẻ tâm sự.

- Có ý kiến cho rằng chị "mất tích" là do ảnh hưởng của vụ "Nhật thực", chị nghĩ sao?

- Tôi đã đủ chín chắn để hiểu rằng, đôi khi cần mất tích để biết có bao nhiêu người cần đến mình. Tôi sợ nhất là sự vắng mặt của mình không ảnh hưởng đến ai, nhưng sự tồn tại của tôi không phụ thuộc vào Nhật thực. Tôi có sức nổ của riêng mình. Tôi thấy mệt vì đã tiêu xài sức khỏe quá hoang phí. Sáng nay tôi đã khóc vì có một người đàn ông gọi cho tôi từ rất xa và bảo rằng, nếu anh gặp em bảy năm về trước, anh sẽ không để em phải tiêu hao nhiều sức lực thế. Anh muốn phục sinh em.

- Cách đây 2 năm chị đã marketing về tập thơ mới (sau tập "Linh"). Nó ở đâu rồi?

- Tôi đang hoàn tất và nó sẽ được nổ vào cuối năm nay.

- Chị sẽ phản ứng thế nào nếu ai đó nói rằng nền thơ của chúng ta nếu vắng chị cũng chẳng sao cả?

- Tôi đã nói thế này: Mặt trời chỉ có một trên thế gian, nhưng mặt trời cũ sẽ tức khắc bị che đi nếu có một thứ ánh sáng khác, sinh lực khác... chiếu rọi lên hiện thực bằng sự tồn sinh mãnh liệt hơn.

- Liệu sự tồn sinh mãnh liệt có tồn tại mãi trong chị?

- Tôi chỉ biết rằng mình vẫn sống chết với thơ ở bất cứ nơi nào, tôi vẫn máu lửa và bạo liệt trong sự lựa chọn không đơn giản ấy.

- Nếu kết hôn, chị sẽ chọn người đàn ông như thế nào?

- Tôi khẳng định luôn là không bao giờ lấy một người đàn ông nghèo vì rất sợ nghèo. Tôi đã có một tuổi thơ rất khó khăn, thèm ăn kem mà không có tiền. Tiền rất quan trọng, không có tiền làm sao có thể duy trì được sự lãng mạn.

- Vậy thì chưa chắc chị đã lấy người đàn ông mà mình yêu thực lòng, vì chị luôn cần một điều kiện đối với họ: không được nghèo. Vậy quan niệm của chị về tình yêu như thế nào?

- Tình yêu là sự chiếm hữu, là không ngừng nghĩ về nhau, là thèm khát được ở bên nhau. Quan niệm này không mới vì tình yêu là thứ cũ như trái đất, chỉ cần trái tim luôn mới mẻ là được rồi.

- Giả sử không cầm bút nữa, chị nghĩ mình sẽ hợp với nghề gì?

- Tôi thích làm giáo viên thỉnh giảng.


Phỏng vấn nhà thơ Vi Thùy Linh trên vnexpress 
Author: DarkTemplar 
Posted: 10/08 07:18 AM 
 
Phỏng vấn nhà thơ Vi Thùy Linh trên vnexpress

"Nếu tác phẩm của tôi có giá trị, nó sẽ sống cả khi tôi chết", đó là một trong những câu trả lời rất trực diện của Vi Thùy Linh. Cuộc phỏng vấn nhà thơ đã thu hút số lượng lớn độc giả VnExpress tham gia. Với Linh, chính bạn đọc đã giúp cô vững bước trên con đường nghệ thuật của mình.

- Xin cho biết, có thể đọc thơ của chị trên Internet ở địa chỉ nào?(Nguyenmanhhung9@cs.com)

VnExpress đă đăng
▪ Mùa thụ mầm (thơ Vi Thuỳ Linh)
▪ Con gái lão hàng phở (Vi Thuỳ Linh)
▪ Thiếu phụ và con đường (thơ Vi Thuỳ Linh)
▪ Những đối lập (thơ Vi Thuỳ Linh)
▪ Từ phía ngày nắng tắt (thơ Vi Thuỳ Linh)
▪ Đôi cánh của mẹ (thơ Vi Thuỳ Linh)
▪ Đôi mắt anh (thơ Vi Thuỳ Linh)
▪ Bóng người (thơ Vi Thuỳ Linh)
▪ Sự im lặng (thơ Vi Thuỳ Linh)

- Có thể đọc thơ tôi qua địa chỉ VnExpress.net. Cho đến nay, tôi đã ra hai tập thơ - Khát của Nhà xuất bản Hội Nhà văn, Linh của Nhà xuất bản Thanh niên - và chuẩn bị ra tập thứ ba VILI. Các tập thơ đều là sách khổ vuông 19x19cm. Ngoài ra là một số truyện ngắn, tùy bút.

- Kinh nghiệm nào từ cuộc sống đã giúp Linh viết ra những vần thơ nóng bỏng, tinh tế và đầy gợi cảm như vậy? (Phan Sơn Nam)

- Nhà văn đích thực là người có khả năng hóa thân, kể chuyện cả về những nhân vật, thế giới không phải là đồng loại, như về các loài cây, búp bê gỗ, chú lính chì, loài vật. Tôi không muốn chỉ là người miêu tả và phục hiện cuộc sống trên trang viết mà còn muốn tạo dựng, phơi mở một thế giới khác trong chính thế giới hiện thực này, thế giới mà tôi vươn tới và khao khát, thế giới của yên bình và tình yêu. Những vần thơ tinh tế, nóng bỏng, đầy gợi cảm mà bạn Phan Sơn Nam khen ngợi chính là tâm hồn thi ca của tôi, cái quý giá nhất mà tôi luôn giữ gìn, để rung lên những câu thơ, dòng văn chân thực.

- Linh có tiếp tục dũng cảm cho ra những tập thơ mới cùng một phong cách như hai tập thơ đầy lận đận vừa qua? (Phan Sơn Nam)

- Tôi sẽ cho ra tập thơ thứ 3, dự tính gồm 50 bài, mang tựa đề VILI. Thỉnh thoảng tôi vẫn dùng bút danh này khi viết báo. Phong cách thì vẫn là tôi, mãnh liệt, đa cảm và đầy khao khát. Nhưng kỹ thuật, hình thức thơ sẽ có thay đổi. Tôi thích sự thách thức và tôi đang chịu sự thách thức từ độc giả và chính mình. Sau hai tập thơ Khát và Linh đã có đời sống, dư luận, nếu tập VILI chỉ bằng tập Linh về hình thức, kỹ thuật và tư tưởng thì coi như đó là sự giậm chân tại chỗ. Để ra được tập thơ này, tôi cần rất nhiều sự ủng hộ cả về tinh thần và vật chất của độc giả.

Tôi không cho rằng tôi có hai tập thơ lận đận. Một tác phẩm nghệ thuật thực sự có đời sống và ý nghĩa luôn phải chịu sóng gió. Nhưng đó không bao giờ là lực cản với nguồn mạch sáng tạo dồi dào của tôi.

- Có phải Vi Thùy Linh đã nói với nhà thơ Bế Kiến Quốc là: “Ông có muốn mất chức phó tổng biên tập không”? (TuanTran)

- Tôi có viết một lá thư cho ông Bế Kiến Quốc, trong đó có câu: "Ông giả trá và lươn lẹo như thế, với độc giả, với đồng nghiệp và với chính ông, mà ông không sợ mất chức à?". Câu đó không có ý nghĩa hăm dọa.

- Rất nhiều câu thơ của Vi Thuỳ Linh dùng các động từ như "liếm láp", "xoa bóp"... Mục đích của Thuỳ Linh là gì khi viết những câu thơ trên: để khám phá, hướng đến cái đẹp mới, hay đơn thuần chỉ là muốn tạo ra tranh cãi để nổi tiếng? (Trần Anh Tuấn, Texas)

- Trong thơ tôi chưa bao giờ có các động từ liếm láp, xoa bóp, chắc bạn lại nghe đồn hoặc đọc thơ tôi qua các trích dẫn không đúng. Ở Việt Nam, tất cả các ngành nghệ thuật đều thiếu trầm trọng các nhà phê bình đích thực, dũng cảm và xứng đáng với tên gọi ấy. Những nhà phê bình đã có tên tuổi thì mũ ni che tai, vờ không quan tâm, không lên tiếng. Người có tài nhất định sẽ có vị trí, nhưng nếu sự khẳng định đó quá lâu thì không phải do người đó thiếu nỗ lực, mà vì đơn thương độc mã. Thú thực, nhiều khi tôi nản lòng.

- Vừa được thưởng thức "Nhật thực", tôi càng thêm quý sự sáng tạo của bạn. Cuối cùng đã mua được "Linh", quyển cuối cùng sót lại, được bán ở hành lang Cung Văn hóa Hữu nghị, mối xông cả một góc lớn. May quá, chữ thì vẫn đọc được. Bạn nghĩ gì về cách tôi đến với thơ của bạn? (manhcuongvu)

- Những tập thơ bị mọt cắn, mối xông là cách đặc biệt Vi Thùy Linh đến với độc giả. Là vì khi sản phẩm này phát hành, cách đây năm rưỡi, tôi cố giữ vài chục cuốn chờ dịp Nhật thực ra mắt, để tập Linh đến với độc giả một cách trầm tĩnh. Tôi không muốn tung ra bán hết trong dịp tập thơ gây tranh cãi, dù lúc đó Linh bán rất chạy. Nhưng tôi biết, nhiều người mua thơ của tôi chỉ vì tò mò. Để bẵng đi một thời gian, bày tập thơ ra, những người muốn mang nó về sẽ là những người yêu thơ tôi thực sự. Sách để trên tầng 3 phòng tôi và bị mọt cắn. Biết đâu, đó là điều hay, vì những vết mọt cắn làm cho Linh trở thành sách cổ, dù nó mới ra đời 1,5 năm và đang tiếp tục chịu thử thách của thời gian. Tôi mới tìm thấy 90 cuốn Linh ở trên phòng tôi, đã bị mọt cắn. Độc giả có thể tìm mua tại 102 Lê Duẩn.

- Nhà thơ nào Vi Thuỳ Linh yêu thích nhất? (Nguyễn Phú Chiến)

- Khi tôi bắt đầu đến với thơ, Nguyễn Quang Thiều đã gây cho tôi một ấn tượng mạnh. Đó là nhà văn có tâm hồn mơ mộng, nhân hậu và đẹp đẽ. Tôi cũng muốn giữ gìn tâm hồn mình như vậy. Hiện nay, nhà văn trong nước gây chú ý nhất với tôi là Nguyễn Viện, bởi tư tưởng và kỹ thuật thể hiện độc đáo, khác lạ.

- Cuộc sống đối với chị có phải là một cuộc dạo chơi? (tvvien2002@hotmail.com)

- Cuộc sống với tôi chưa bao giờ là cuộc dạo chơi. Đó là hành trình đầy bất trắc. Không thể đoán biết, nói chắc về tương lai và ngay cả đời sống hiện tại của mình.

- Cấp III và đại học chị học ở trường nào? (thanginter@yahoo.com)

- Tôi học cấp III Yên Hòa, ban C. Sau đó, học tại Phân viện Báo chí-Tuyên truyền khóa 16, ra trường tháng 6/2001. Tôi dự định sẽ học tiếp để có bằng tiến sĩ văn học.

- Thơ của bạn quá hằn học và đầy màu xám. Bạn nghĩ như thế nào về đàn ông? (Nguyễn Khắc Thìn)

- Tôi chưa bao giờ nhìn cuộc sống hằn học và màu xám. Tôi là người vị tha, giàu tình thương, nhân hậu và bao dung. Tôi rất cô đơn. Bạn hãy đọc lại thơ tôi để thấy từng con chữ ánh lên tình yêu chan chứa với cuộc sống này, với từng điều bé nhỏ và kỳ vĩ. Tôi quý giá từng giây, từng ngày tôi sống. Tôi muốn có một kiếp sống đẹp. Nếu có giải thưởng dành cho cây bút tôn vinh đàn ông nhất, tôi tin mình sẽ được nhận (nếu ban giám khảo thực sự công bằng). Đàn ông là những người tuyệt vời và vĩ đại, bởi họ làm nên bao điều lớn lao. Họ là chỗ dựa xứng đáng cho thế giới, cho người đàn bà họ yêu và tạo ra những đứa trẻ.

- Linh có nhiều truyện ngắn không? (Lê Bình)

- Không nhiều lắm. Tôi muốn tập trung cho thơ, đến 25 tuổi, tôi sẽ viết tiểu thuyết và sau đó sẽ viết kịch bản phim. Đó là thể loại tôi khá quen vì bố tôi là đạo diễn điện ảnh và tôi cũng mê điện ảnh. Tuy nhiên, tôi không muốn ôm đồm. Đó là lý do tôi phân chặng, khẳng định và khám phá mình ở từng thể loại theo giai đoạn, chứ không phải cùng một lúc.

- Hiện nay, các bài thơ về tình yêu của chị đang được tranh cãi rất nhiều. Chúng là hiện thân của phong cách văn thơ mới: tự do, phóng khoáng và mãnh liệt? (Chemistry)

- Kỹ thuật thể hiện là căn cứ để phân định cây bút chuyên nghiệp với một người tập tành làm thơ. Về kỹ thuật, tôi rất chú ý đến nhịp điệu, nhạc điệu, biết chú ý tìm câu chữ, hình tượng mới, cách so sánh mới và nét nghĩa mới cho từ. Thậm chí phải thay đổi và thêm vào nét nghĩa mới của một từ, loại từ đã quen. Tôi cho rằng viết "tôi đang vui, tôi đang buồn, đang thất vọng" thì người nào đó biết chữ cũng có thể viết ra. Những người đã mang chữ "sĩ" - nghệ sĩ, thi sĩ hay họa sĩ, văn sĩ… thì phải biết thể hiện trạng thái của thế giới và con người một cách khác thường. Vẫn là cuộc sống nhưng không phải là bê nguyên cuộc sống. Nhà thơ phải đem đến cho người đọc rung cảm mới đầy tinh tế, phóng khoáng và mãnh liệt.

Trong nhiều thể loại thơ, tôi đã chọn thơ tự do như một "số phận" và ngẫu nhiên, vì đây là thể thơ thích hợp nhất để thể hiện mọi trạng thái, tâm lý tinh tế của con người, vạn vật mà không bị bó buộc, dẫn đến ép vần một cách gượng gạo và đôi khi giả dối.

- Chị đã gặp quá nhiều rắc rối trong sáng tác, có bao giờ chị nghĩ sẽ chuyển sang một nơi khác sống để tự do sáng tác? (Thúy Liễu)

- Ở Hà Nội, tôi có nhiều bạn nhưng cũng gặp nhiều thị phi điều tiếng. Tôi không còn ngỡ ngàng khi có người chưa hề gặp mặt lại nói xấu mình. Họ chưa hề gặp nhưng lại nghe đồn, để rồi ghét tôi và ghét luôn cả tác phẩm của tôi. Những điều phi lý đó làm tôi mệt mỏi, nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc.

Tôi có khát vọng chân chính và trong sáng, tôi sẽ tiếp tục viết đúng như tôi mong muốn và không gì ngăn cản, biến đổi được tôi. Tôi sẽ vẫn sống ở Việt Nam và sẻ chia cùng các bạn ở khắp mọi nơi.

- Làm thế nào để bạn hoàn thành tốt trách nhiệm của một nhà báo? (NguyenThachDang)

- Với người cầm bút, điều quan trọng nhất phải là trung thực và vì người khác. Để hoàn thành nhiệm vụ của một phóng viên, tôi đòi hỏi mình phải năng động, nhạy bén, chăm chỉ và sống có tâm. Tuy nhiên, đôi lúc tôi cũng gặp khó khăn vì sức khỏe hơi yếu (sở dĩ làm việc được là do luôn gồng lên bằng nghị lực). Tôi kém tiếng Anh (chỉ biết tiếng Pháp, vì mê nó) và vi tính. Nhưng vì coi việc làm thơ, sáng tác là quan trọng hơn nên chưa rốt ráo đi học vi tính thêm (nhằm trang bị đủ “tiêu chuẩn của một phóng viên”). Tôi nghĩ mình khó có thể làm thơ bằng vi tính. Viết bằng tay truyền cảm hơn.

- Tôi rất thích bài hát "Nghi ngại", bạn có thể giải thích cho tôi tại sao lại là "Ngày cuối tháng ngày em chóng mặt"? (Jessica Tran)

- "Em không đẹp, không giàu có, vậy mà anh yêu em. Như thế là em có một bí mật nào đó. Nhưng sáng nay, ngày cuối tháng, em gặp anh, anh lại lạnh nhạt với em. Em - cô gái lần nào đến cũng mang theo một bí mật - bỗng cảm thấy chóng mặt và nghi ngại. Bí mật của mình còn có sức mạnh không?" Ngày cuối tháng chỉ là trạng ngữ chỉ thời gian vì hôm Linh viết bài thơ ấy là 30/12, ngày mùa đông rất lạnh.

- Có người nhận xét là bài hát "Dệt tầm gai" chưa truyền tải được hết cái hay, cái đẹp của bài thơ. Người dệt tầm gai Vi Thùy Linh có đồng ý với ý kiến đó không?

- Cho đến nay, Ngọc Đại là nhạc sĩ duy nhất tấu lên những âm thanh hòa với thơ tôi đa dạng và hợp nhất. Thơ tôi đến với Ngọc Đại là ngẫu hợp. Ông ấy phổ thơ tôi một năm rồi mới gặp tôi. Lần đầu nghe Ngọc Đại hát Dệt tầm gai tại nhà ông, tôi đã khóc vì thật tuyệt và cảm động biết bao khi có một người chưa hề gặp mà lại hiểu mình đến thế. Đó là duyên mệnh nghệ thuật.

- Nhạc sĩ Ngọc Đại đã bao giờ hỏi ý kiến Vi Thùy Linh về việc lựa chọn các câu thơ để đưa vào bài hát chưa? (Nguyễn Phú Chiến)

- Tôi tin tưởng Ngọc Đại, người nhạc sĩ có trữ lượng âm nhạc và ngôn từ hết sức phong phú và bất ngờ. Do đó, Ngọc Đại không phải hỏi ý kiến tôi.

- Chị nghĩ gì khi trong đêm diễn đầu tiên của chương trình "Nhật thực", chị không được giới thiệu? (VuHang, ThiThuy)

- Băng rôn Nhật thực không có tên tôi. Đêm đầu tiên diễn Nhật thực (12/4), Ngọc Đại không giới thiệu tôi. Tôi buồn, nhưng điều đó không phải là quan trọng. Nếu tác phẩm của tôi có giá trị, nó sẽ sống cả khi tôi chết. Tôi vô cùng cảm động trước tấm lòng của các bạn dành cho tôi, cũng như cảm ơn VnExpress đã cổ vũ và chia sẻ với tôi bằng cách tạo cơ hội cho tôi được trò chuyện cùng các bạn.


 
Author: Huyết Liên Giáo 
Posted: 10/14 01:47 AM 
 
Tặng 5 lạng cho DarkTemplar viện trưởng cho bài viết trên nha


 
Author: Lang Xet Tu 
Posted: 04/16 06:54 PM 
 
Tại hạ vô tình đọc được hai bài thơ của VTL. Hai bài thơ thật hay, nhẹ nhàng và sâu lắng, khác hẳn những bài thơ trước - hic, tuy vẫn có thể viết hay hơn, thật đáng tiếc... Tại hạ vốn ghét thơ tự do, nhưng cũng không thể không rung cảm trước những vần thơ đẹp như thế. Không thể lấy những câu thơ dở để đánh giá một tâm hồn thơ, vì như theo Hoài Thanh thì một tâm hồn thơ chỉ thể hiện chính xác nhất qua những câu thơ hay nhất của nhà thơ. Mà thôi, để bình luận vào một dịp khác vậy...
_________________

Tỉnh giấc

Đêm mở mắt
Bên em là mùa đông…

Thảng thốt gió thổi lạc tiếng chim vào khung cửa
Căn phòng ngồi đợi
Em mong anh về
Giấc mơ đang đi bên trời
Cơn gió thắt em với nỗi nhớ
Cả đêm cả em cùng mùa thức
Những âm thanh vẫn lạc giọng gọi anh

Trong đêm, dường như tất cả thật hơn
Em không soi gương nhìn em nữa…

Và đêm và em và mùa đợi anh
Gió vẫn thổi lạc tiếng chim qua khung cửa…
Create your own mobile web site at www.maihoatrang.com!